• youtube
  • facebook

Từ giấc mơ kỳ lạ, người vợ tìm được di hài chồng liệt sĩ

Một đêm đầu năm 2002, bà Đặng Thị Xơ mơ thấy chồng hiện về báo mộng: “Bây giờ, người ta đã đưa tôi quy tập bên cạnh ba người đồng đội. Bà cứ đi vào Quảng Trị, tôi sẽ mách đường cho bà…”. Sau giấc mơ ấy, bà Xơ cùng người thân tất tưởi đi tìm. Để rồi, bà đã vô tình lạc đúng vào nơi chôn cất chồng mình...

 

Bà Xơ bên bàn thờ của chồng. Lá thư của liệt sỹ Lê Văn Huỳnh được đặt trang trọng trong ngôi nhà (ảnh nhỏ).Ảnh: Đức Tùy

Cuộc hôn nhân và 7 ngày làm vợ

Về xã Lê Lợi (huyện Kiến Xương, Thái Bình), chúng tôi được người dân nơi đây kể câu chuyện cảm động về lá thư được mang về từ lòng đất của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh mà hiện nay người vợ Đặng Thị Xơ vẫn lưu giữ trong ngôi nhà tình nghĩa. Trong ngôi nhà nhỏ ấm tình đồng đội, bà Xơ luôn xem tài sản lớn nhất của mình chính là bức di ảnh và lá thư của chồng gửi cho bà. Lá thư này được phục dựng đề ngày 11/9/1972, trước lúc chồng bà hy sinh 3 tháng 20 ngày và đóng lồng kính cẩn thận, đặt ở nơi trang trọng của căn nhà.

Chia sẻ với PV, bà Xơ tâm sự, chồng bà là người thông minh, học giỏi và thi đỗ Đại học Xây dựng khiến nhiều người mến mộ, trong đó có bà. Thế rồi, tình yêu giữa bà Xơ và ông Huỳnh đến với nhau lúc nào không hay. Tết Dương lịch năm 1972, ông Huỳnh xin nhà trường về quê thăm gia đình và thông báo với bà chuẩn bị lên đường nhập ngũ. Ngày 2/1/1972, trước khi lên đường nhập ngũ 3 ngày, bà Xơ và ông Huỳnh được gia đình hai bên tổ chức lễ cưới. Đến Tết Nguyên đán năm đó, ông Huỳnh được nghỉ về nhà 3 ngày rồi lên đường Nam tiến và mãi mãi không trở về nữa.

Nhìn tấm di ảnh của chồng, bà Xơ nghẹn ngào: “Lần cuối cùng gặp nhau, ông ấy đã nắm tay tôi mà dặn dò: “Mình là vợ chồng, anh đi chiến đấu, sau này ngộ nhỡ anh trở về không lành lặn, xin em đừng hắt hủi anh, em nhé!”. Nghe xong, tôi ứa nước mắt và nói: “Dù anh có thế nào đi chăng nữa, em vẫn là vợ của anh trọn đời…”.

Nhưng bà không thể ngờ, sau lần ấy, ông Huỳnh đã không trở về, thậm chí ngay cả việc được đón ông ấy trở về, dù không lành lặn cũng chỉ là ước mơ xa vời. Sau ngày nhập ngũ, ông Huỳnh theo đơn vị vào chiến trường Quảng Trị và tham gia chiến trường khốc liệt nhất những năm 1972-1973. Và rồi, ông Huỳnh đã hy sinh.

Bà Xơ kể: “Tôi không biết mọi người nghĩ gì về chuyện tâm linh nhưng với tôi là có. Ngày 2/1/1973 (đúng sau một năm ngày cưới), trong lúc ngủ, tôi bắt gặp giấc mơ lạ lắm. Tôi thấy chồng về gặp, mặc bộ quần áo bộ đội, mặt lấm lem và đứng cạnh dòng sông. Tôi hỏi ông ấy: “Ở đâu mà đẹp thế?”. Ông ấy không nói gì, chỉ buồn rầu nhìn tôi. Ánh mắt của ông ấy khác lạ lắm như thể luyến tiếc điều gì và xót xa. Ông ấy nhìn tôi mãi, rồi mới mở miệng: “Chuyến này anh đi là không về nữa. Anh đi, em đừng buồn. Thân xác anh không còn nhưng linh hồn anh mãi ở bên em”. Nói xong câu đó, tôi không thấy chồng đâu nữa. Tôi giật mình choàng tỉnh, mồ hôi vã ra và hôm ấy cũng chính ngày chồng hi sinh theo giấy báo tử”.

Từ lá thư tìm được di cốt của chồng

Nhớ lại những ngày đầu nhận được tin chồng mất, bà Xơ kể, hồi ấy chị dâu bà công tác tại Đoàn xã, sợ em mình không chịu nổi cú sốc quá lớn cho nên khi giấy báo tử của liệt sỹ Lê Văn Huỳnh về đến địa phương, chị dâu đã xin hoãn báo cho gia đình. Đến tháng 5/1973, giấy báo tử mới chính thức về đến tay bà Xơ và gia đình cùng toàn bộ quân tư trang của liệt sỹ.

Lúc nhận quân tư trang của chồng, bà Xơ không hề hay biết có lá thư của ông Huỳnh được cất trong ba lô. Tất cả những đồ vật còn lại của chồng được bà cho vào tủ và không mở ra xem vì sợ khơi lại nỗi đau. Tuy nhiên, đến một ngày, mẹ chồng bảo bà mang di vật của chồng đi “hóa” thì bà Xơ phát hiện bức thư nhàu nát ở đáy ba lô.

Lá thư của liệt sĩ Huỳnh viết trước khi hy sinh có đoạn: “Em sẽ đọc thư này cho mọi người trong gia đình nghe trong buổi lễ truy điệu anh. Cho anh gửi lời chúc sức khoẻ những người quen thuộc trên quê hương trong buổi lễ truy điệu lịch sử này. Thôi nhé, em đừng buồn, khi được sống hòa bình hãy nhớ tới anh. Nếu thương anh thực sự thì khi hòa bình có điều kiện vào Nam lấy hài cốt anh về…”.

Trong lá thư, ông Huỳnh chỉ đường cho bà tìm hài cốt, nơi vị trí hi sinh. Trong lá thư của chồng, bà được ông Huỳnh chỉ dẫn: “Đi tàu vào thị xã Quảng Trị, qua sông Thạch Hãn là nơi anh đã hy sinh khi đưa hàng qua sông. Từ thị xã qua cầu ngược trở lại hỏi thăm về Nhan Biều 1, nếu tính xuôi theo dòng nước thì ở cuối làng. Về đấy tìm sẽ thấy bia ghi dòng chữ tên anh đục trên mảnh tôn. Thôi nhé, đó là có điều kiện, còn không thì em hãy cứ làm tốt những điều anh dặn ở trên là tốt lắm rồi...”.

Cứ mỗi lần mang lá thư của chồng ra đọc đến đoạn chồng chỉ đường đi tìm hài cốt, bà Xơ lại bật khóc vì bản thân không có điều kiện để tìm. Năm 2002, trong một giấc mơ lạ, bà lại được chồng báo mộng: “Bây giờ, người ta đã đưa tôi quy tập bên cạnh ba người đồng đội. Bà cứ đi vào Quảng Trị, tôi sẽ mách đường cho bà…”.

Với mong muốn tìm và đưa di cốt của chồng về, cuối năm 2002, bà Xơ và gia đình tìm đến thôn Thượng Phước (xã Triệu Thượng, huyện Triệu Phong, Quảng Trị). Đây là một ngôi làng nhỏ nằm ven bờ sông Thạch Hãn và không biết may rủi thế nào, bà lạc vào khu vườn nhà bà Ngân (một người dân địa phương). Tại đây, bà cùng người thân đã tìm được di cốt ông Huỳnh sau bao thời gian mà ai cũng đã tưởng rằng vô vọng...

Bà Xơ tâm sự: “Có người giải thích chuyện tôi tìm được di cốt của chồng là do những thay đổi của nền đất tại khu vườn, nhưng cũng có người bảo đấy là ông Huỳnh vì đã hẹn nên cố chờ tôi đến đón về”.

 

 

create

Đức Tùy / giadinh.net.vn